Đi ăn nhóm thì phải gọi món sao cho vừa tất cả. Người thích thịt, người thích rau, người ăn cay, người không ăn cay. Gọi thiếu thì sợ không đủ, gọi nhiều lại sợ thừa mà có món gọi từ đầu bữa nhưng đến lúc nước lẩu sôi gần cạn vẫn chưa thấy đâu.
Đi buffet thì đỡ phải gọi món, nhưng lại có một kiểu áp lực khác: đã trả từng này tiền thì phải ăn cho đáng, đang no cũng phải lấy thêm một đĩa, lấy rồi thì ráng ăn hết.
WUFU sinh ra từ một câu hỏi đơn giản: tại sao đi ăn lại phải tính toán nhiều đến vậy?
Cùng chia lại công việc của một bữa lẩu ngon.
Nên tụi mình chia lại công việc của một bữa lẩu. Phần khó, tụi mình làm trước: lựa chọn nguyên liệu tươi và tuyển chọn mỗi ngày, chia phần rõ ràng ngay từ khi chưa lên quầy; nước lẩu ninh từ sớm. Phần chọn món, để bạn tự làm.
Vào tới nhà hàng, bạn lấy một chiếc xe đẩy rồi đi qua khu đồ tươi. Nếu bạn thích thịt thì lấy thịt, thèm rau thì ghé qua khu rau, hôm nay chỉ muốn ăn nhẹ thì lấy vừa đủ rồi dừng, không ai đứng cạnh gợi ý bạn lấy thêm.
Trải nghiệm, nguyên liệu, và hương vị. Để đảm bảo phần khó được làm tới nơi.
Quyền tự quyết định bữa ăn của bạn, để trả lại đúng thứ mà một người trả tiền xứng đáng được có.
Tụi mình gọi đó là Ăn Tự Chọn.
WUFU là gì?
5 điều Phúc của người Á Đông
Wufu, 五福, nghĩa là Ngũ Phúc. Người Á Đông có năm điều phúc mong có được trong một đời: sống lâu, đủ đầy, khoẻ mạnh yên ổn, sống có đức, và trọn vẹn đến cuối đời.
Ngũ Phúc. Năm điều phúc người Á Đông mong có được trong một đời — tên thương hiệu mượn từ đó.
Nghe hơi to tát, nhưng tụi mình chỉ mượn cái tên đó cho những điều rất nhỏ: một bữa ăn ngon, một cái bàn đủ người mình muốn ngồi cùng, một khoản tiền mình biết rõ trước khi ăn, và một bữa lẩu mà mình được ăn đúng thứ mình thích.
WUFU không cố biến một nồi lẩu thành triết lý sống. Tụi mình chỉ muốn làm một bữa ăn mà ở đó, bạn không phải nhường quyền chọn của mình cho menu, cho combo hay cho người phục vụ.
Bạn muốn ăn gì, bạn chọn.
Bạn muốn lấy bao nhiêu, bạn chọn.
Bạn thấy đủ, bạn dừng.
Ăn tự chọn, sống tự do
Đâu phải ai cũng có quyền quyết định cuộc sống của mình.
Lịch làm việc do công ty xếp. Deadline do người khác đặt. Có những ngày, việc chọn ăn gì buổi trưa cũng bị rút gọn thành chọn cái gì nhanh nhất, rẻ nhất, hoặc đơn giản là cái gì đang có sẵn gần chỗ làm. Bạn biết mình thích gì nhưng phần lớn một ngày của bạn, quyền chọn không thật sự nằm trong tay mình.
Một khoảng thời gian mà bạn được toàn quyền quyết định lại quý hơn người ta tưởng. Bạn không cần một kỳ nghỉ dài, không cần một quyết định làm thay đổi cả cuộc đời. Chỉ cần một khoảng nhỏ, nơi không ai xếp lịch hộ bạn, không ai chọn hộ bạn, và không ai đứng cạnh giục bạn quyết định nhanh hơn.
Ở WUFU, khoảng thời gian đó bắt đầu từ chiếc xe đẩy. Bạn đẩy xe đi, dừng lại ở đâu tuỳ ý, nhặt đúng thứ mình thèm chứ không phải thứ có sẵn trong một combo ai đó dựng sẵn từ trước.
Nghe đơn giản thôi nhưng tụi mình nghĩ một bữa ăn nên như vậy.